
CÀNG TỐT VỚI NHÂN VIÊN – CHỦ CÀNG CHỊU THIỆT?
Tôi từng cho nhân viên:
• Vay tiền, không tính lãi.
• Nghỉ trễ ca không trừ lương.
• Lỡ tay làm đổ nguyên liệu, tôi bảo: “Thôi, không sao đâu.”
• Đi trễ vài phút, tôi cười: “Miễn có mặt là được rồi.”
Tôi nghĩ:
“Phải thương thì người ta mới ở lại lâu…”
“Mình tốt, người ta sẽ biết điều…”
“Tạo môi trường nhẹ nhàng, họ sẽ gắn bó…”
Nhưng tôi đã lầm.
⸻
• Người được ưu ái nhất… nghỉ không một lời.
• Người được nhẹ tay nhất… làm việc ỷ y nhất.
• Người được giúp nhiều nhất… lại dễ “quay lưng” nhất.
⸻
• Tôi bị mất tiền.
• Bị mất lòng tin.
• Bị mất quyền của người chủ.
Tôi đã tốt… đến mức nhân viên không còn sợ sai.
Tôi đã dễ… đến mức nhân viên nghĩ: “Chủ này hiền, làm gì cũng được.”
⸻
Làm chủ là người biết đâu là giới hạn.
Biết khi nào cần nghiêm, khi nào nên nhẹ.
Biết giữ nguyên tắc để nhân viên không vượt ranh.
⸻
• Đi trễ – trừ lương.
• Gây thiệt hại – có trách nhiệm.
• Không có chuyện “thân thì bỏ qua”.
• Không cảm tính, không “tùy hôm vui hôm buồn”.
• Làm đúng – thưởng. Làm sai – xử lý đúng quy trình.
Tốt là giúp họ trưởng thành,
Chứ không phải để họ lên đầu mình mà ngồi.
⸻
Người chủ càng tốt mà không có nguyên tắc – sớm muộn cũng chính mình chịu thiệt.
Làm chủ không phải để được yêu –
Làm chủ là để quán tồn tại lâu – nhân viên ổn định – và bạn không gục ngã.
⸻
• Mẫu nội quy nhân viên rõ ràng – dễ hiểu
• Mẫu bảng đánh giá KPI thưởng/phạt công bằng
• Cách xử lý tình huống vừa nghiêm – vừa giữ được mối quan hệ .

